Đưa cảm xúc vào âm nhạc

Con người với máy móc khác nhau ở chỗ con người có cảm xúc, có suy nghĩ. Đấy là lí do vì sao mình cho rằng ngay cả khi công nghệ AI phát triển đến đỉnh cao, âm nhạc và hội họa sẽ là hai lĩnh vực mà con người luôn có chỗ đứng.

Ấy vậy mà có rất nhiều người chơi đàn theo đúng “tinh thần AI” 🙁 Thứ âm nhạc khô khan, máy móc, đơn điệu. Cá nhân mình cho rằng hội họa và âm nhạc đại diện cho đời sống tinh thần của con người, cho cảm xúc, tình cảm. Âm nhạc không xứng đáng bị đối xử như một bài toán; âm nhạc cần được nâng niu, được nuôi sống bởi dòng chảy cảm xúc của người chơi, người nghệ sĩ. Đúng vậy, đầu tiên chúng ta phải xác định bản thân là một nghệ sĩ, một người truyền cảm chứ không đơn thuần chỉ là một người bấm phím đàn đơn thuần.

Nếu bạn có thể đưa cảm xúc vào âm nhạc một cách tự nhiên, xin chúc mừng. Nếu bạn không thể hoặc chưa tìm ra cách, mình có một số gợi ý nhỏ. Đầu tiên, khi chơi một bài nhạc, hãy cảm nhận sắc thái tổng thể của nó. Nó buồn da diết hay nó sôi động và nhiều năng lượng? Sau đó, hãy liên tưởng về một sự kiện tương đồng của bản thân. Tưởng tượng mình đang sống lại khoảnh khắc đó, gợi lên dòng chảy cảm xúc và từ đó cho nó tuôn chảy vào trong âm nhạc. Còn nhớ cái lần bạn tỏ tình người ta dưới mưa với một nụ cười bẽn lẽn, để đổi lại cho câu nói “Tớ chỉ coi cậu là bạn.” không? Bạn cần phải có cảm xúc thật để có thể biến âm nhạc từ một mớ âm thanh trở thành một tác phẩm có giá trị.

Thân!

Nếu bạn có câu hỏi gì hoặc cần sự hỗ trợ thêm về vấn đề này, đừng ngần ngại. DR cho mình qua insta: anna.dangng hoặc email cho mình qua tintin.andang@gmail.com nhé.

Viết một bình luận